Showing posts with label những bức thư tình. Show all posts
Showing posts with label những bức thư tình. Show all posts

Dẫu xa em thì tình anh vẫn thế……!!!

Một ngày vui vẻ với em là một ngày u tối với anh vì anh biết anh sắp phải xa em rồi người con gái anh yêu à ! Anh biết là em cũng ở trong diễn đàn này, lên anh nhờ diễn đàn gửi đến em những lời mà nói muộn màng của anh.
Em à, ngày xưa 2 đứa ta vẫn thường tay trong tay đi trên hè phố với bao nhiêu mộng ước cho tương lai.Nhưng giờ đây 2 ta đã xa cách nhau vì đâu hả em ? Chỉ vì cơn gió thổi qua làm lòng em thoáng mát để giờ đây anh và em đều ngồi trong cô đơn thế này đó em à.Khi em rời xa anh, anh không một lời oán trách, anh không một lời níu kéo vì anh biết khi em ở bên anh không còn hạnh phúc thì anh níu kéo em cũng chỉ làm cho lòng anh đau nhói thêm mà thôi.Anh đã chúc em ” hạnh phúc ” bên người yêu mới và mong mọi điều tốt lành sẽ đến với em.Còn giờ đây em đã nhận ra rằng tình yêu đó với em là hư ảo mà thôi thì anh lại không thể ở gần bên em được nữa rồi em à.Không phải vì anh chôn giấu tình cảm của mình, không phải anh quên hình ảnh của em.Mà mọi điều về em đều ở trong ký ức của anh đều ở trong trái tim của anh, điều khiến anh không thể nào đi đến bên em được nữa là vì anh sợ em à.Anh sợ một ngày nào đó em lại rời xa anh khi hạnh phúc của anh, niềm vui của anh và tình yêu của anh đang dành cho em rất nhiều như ngày xưa.Như ngày 2 ta hạnh phúc ở bên nhau.Anh sợ em lấy mất niềm tin của anh và sư sống của tình yêu.Vì khi em rời xa anh, anh đã đau đớn vô cùng, anh đã ngã xuống bùn đen không thể đi trên con đường đời bằng đôi chân của mình được nữa.Rồi giờ đây em quay về nói 2 ta làm lại từ đầu khi vết thương của anh mới được nhẹ vơi niềm đau.
Em à, người con gái anh yêu ơi ! Anh không thể nào làm gì được hơn nữa em à, em hãy hiểu và thông cảm cho anh nhé em vì anh biết còn có nhiều người yêu em hơn anh, mang lại cho em niềm hạnh phúc và vui vẻ hơn anh em à.Từ khi em rời xa anh, anh vẫn giành tình yêu của mình cho em, vẫn giữ hình ảnh của em ở trong trái tim anh.Nhưng anh đã chợt nhận ra một điều là anh càng như vậy thì lòng anh càng đau nhói mà thôi.Anh chúc em hanh phúc trên con đường tình duyên này va` anh mong mọi điều may mắn của anh sẽ đến với em và mang đến cho em niềm hanh phúc hòa quyện trong niềm vui vẻ.
Anh yêu em, người con gái anh yêu à !!!
Hãy quên anh đi nhé em và hãy tìm cho mình niềm hạnh phúc khác…..!!!

Nhớ lắm người yêu ơi!

Nhớ lắm người yêu ơi!
Nhớ lắm người yêu ơi...
Những ngày nắng, anh nhớ em núp kín vào người anh nhưng vẫn ôm chặt lấy anh dù 2 tay trần mà không ngại nắng, vì em thích được ôm anh nhiều như thế...
Những ngày mưa, anh nhớ trong đêm tối lạnh buốt, 2 đứa mình trú bên hiên nhà vắng, lúc ấy dù chưa là của nhau nhưng cảm giác như đã là của nhau tận khi nào...
Những buổi sáng, anh nhớ em lon ton chạy xe đến núp bên cạnh nhà để cùng anh đi ăn sáng dù gần trễ cả giờ làm...
Những buổi trưa, anh nhớ em cùng anh ngồi hàn huyên trong quán cafe vắng, bàn luận chuyện tình của 2 đứa mình theo cách của chỉ riêng mình đôi ta...
Những buổi chiều, anh nhớ được cùng em đi dạo phố, ngồi tâm tình trên những vỉa hè sinh tố thành cổ vắng người qua...
Những buổi tối, anh nhớ em cùng anh ăn những quả bắp nướng trong công viên vắng lặng dù trời đã khuya lắm rồi mà không muốn rời nhau ra được...
Nhớ lắm người yêu ơi!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Nhớ lắm, người yêu ơi, anh nhớ em
Nhìn nét hồn nhiên trên khuôn mặt xinh xắn của em, yêu quá đi thôi...
Những ngày xuân, anh nhớ được dẫn em đi khắp nơi, khoe hết người này đến người nọ đây là người yêu của mình, vì anh yêu lắm, em ơi!
Những ngày hạ, anh nhớ được nắm tay em băng qua đường phố rồi ùm xuống biển vì cô bé cận của anh mà không kính thì có thấy gì đâu...
Những ngày thu, anh nhớ được cùng em dạo hết những con phố nhỏ, xem lân múa, rồi lén nhìn nét hồn nhiên trên khuôn mặt xinh xắn của em, yêu quá đi thôi...
Những ngày đông, anh nhớ em hay phà hơi ấm lên vai anh, qua lớp áo, lắng sâu vào người, khiến anh vô cùng ấm áp trong tiết trời lạnh buốt...
Nhớ lắm người yêu ơi.

xin anh hãy bước ra khỏi trái tim em!!!!!!!

cho dù chuyện xảy ra đã 4 năm rồi mà giờ nhớ lại em cảm thấy như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua thôi.Anh cứ như ở đây bên em.Có lẽ suốt cuộc đời này em chỉ yêu duy nhất mình anh mà thôi.Chỉ duy nhất một lần trong đời em cảm thấy cần có người bên cạnh.Tai sao lại là anh? em đã hỏi mình rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ em tìm được câu trả lời .Chỉ biết rằng trong sâu thẳm trái tim em vẫn có anh ở đó.Cho dù nhiều lần em đã cố gắng để quên anh,muốn sánh bước bên người khác nhưng sao em lại không thể,bởi mỗi lần cố gắng là một lần thất bại,và một lần thấy tim mình đau nhói khi nhận ra rằng quên anh-là điều không thể.
NHiều đêm nằm không sao ngủ được,bởi chỉ nhắm mắt lại thôi hình ảnh anh lại suốt hiện,ngay cả trong những giấc mơ nếu thấy anh em sẽ khóc thật nhiều vì nhớ anh
Tình cảm em dành cho anh là thật lòng nhưng dù cho em có gào thét có khóc lóc thì anh cũng đâu thể nghe được những gì em nói.Tại sao lại như vậy cơ chứ,em thực lòng thương nhớ anh,thực lòng muốn ở bên anh nhưng sao lại không được.Em chỉ muốn ở bên người mình yêu cũng không được sao? yêu là gì chứ tại sao lại khiến cho người ta đau khổ đến tan nát con tim.em nhớ anh,em khóc ,em buồn chỉ vì em không được ở bên anh.Nhưng anh sẽ chắng bao giờ hiểu được diều đó,nhưng anh sẽ mãi ở trong tim em mất thôi.em đau đớn quá mất thôi.ai ! ai đã sắp đặt cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai con người để làm nên một chuyện tình trái ngang,ai đã cho em gặp anh trong giay phút định mệnh ấy để rồi khiến em yêu anh.Chúa ơi! người cho đó là số phận chăng? người có biết là tôi đau khổ đến nhường nào không? đau đớn đến tan nát cõi lòng mất thôi.Ai đó ơi làm ơn lấy hộ trái tim đang rỉ máu,làm ơn giúp tôi quên đi hình bóng ấy.nhưng dù đau đớn đến bao nhiêu vẫn không thể quên được anh mà chỉ thêm yêu anh.em ước gì không bao gời gặp anh để đau khổ.Nếu biết trước yêu là đâu đớn thế này thì em không yêu nữa đâu.em không muốn nữa xin ai đó làm ơn giup em.xin tình yêu ra đi đừng về.em xin anh.hãy ra khỏi trái tim em.

giờ em mới biết mình yêu anh

Anh ơi!Em và anh gặp nhau thật tình cờ.Hai đứa gặp nhau trong một lớp luyện thi đại học cấp tốc.Em vô trước anh 1 tuần.Lúc đầu anh cho em là chảnh và anh cũng ghét em chưng anh ko ghét em ra mặt nên em ko biết.Nhưng 1 đứa bạn mà em và anh wen trong lớp đã nói với em la anh thích em nhưng em đã ko tin mà còn đùa giỡn với tình cảm của anh nữa.Anh thích em nhưng anh ko nói và anh chờ cho tới ngày kế cuối anh mới nói cho em biết anh thích em-đó là trong 1 quán karaoke,anh hát cho em nghe những bài hát thật tình tứ nhưng em vẫn đùa giỡn và ko tin anh vì em là một người rất đa nghi.Ngày hôm đó anh cứ nói đi nói lại là anh thích em nhưng em vẫn ko tin anh,anh có thấy em ngang lắm ko.Và tới ngày học cuối anh vẫn ko từ bỏ và vẫn còn nói anh thích em.Và lúc này em chỉ mới tin anh co 25% thôi anh có biết ko.Và em đã kêu anh chờ em trong vòng 1 tháng để em suy nghĩ rồi em mới trả lời anh,anh có thấy thời gian đó lâu ko.Trong thời gian em suy nghĩ thì em hỏi bạn em có nên wen anh trong khi em ko thích anh ko.Thì bạn em nói rằng:cứ wen thử đi.Và em đã làm như thế đối với anh.Em biết như vậy là đã tàn nhẫn đối với anh rồi nhưng em vẫn còn nghi ngờ tình cảm mà anh dành cho em.Sự nghi ngờ trong em đã đẩy em đến việc thử lòng anh.Em lập nhiều nick ảo để thử anh,kêu bạn em thử “cưa” anh,hù anh là em nằm bệng viện,……….Nhưng anh đã ko làm em thất vọng mà càng tin tưởng rằng anh yêu em hơn.CHo tới giớ nah vẫn ko biết em đã thử anh nhiều tới mức nào.Em nói wen thử anh nhưng thử đã thành thiệt từ múc nào em ko hay.Nhưng em vẫn ngang ngạnh em chỉ muốn anh wan tâm em,yêu em nhiều hơn là em yêu anh,wan tâm anhAnh biết là em ngang ngạnh cứng đầu,nhõng nhẽo nhưng anh vẫn yêu em.Anh vẫn chiều em những gì em thích .Em càng tin rằng anh yêu em bởi vì anh đã giới thiệu em cho nhà anh,anh nói với ba mẹ anh là anh muốn lấy em mặc dù 2 đứa còn chưa học xong,anh đã chịu tới gặp ba mẹ em.Và anh còn làm nhiếu điều cho em nữa:chở em đi học,chờ em học xong rồi chở em về,nhắn tin cho em mỗi ngày,dặn em ăn cơm mỗi buổi,đánh thức em dậy mỗi buổi sáng để em đi học,chúc em ngủ ngon mỗi buổi tối,………….Sự chân thành của anh đã kéo trái tim của em lại gần anh>và em ko còn 1 chút đa nghi gì về chuyện anh yêu em nữa.Và giờ đây em có thể nói với mọi ngưởi là:EM YEU ANH

Ước là tin….!!!

Nhóc ơi ! Hôm nay Mưa post lại lá thư này….bởi vì Mưa muốn một lần nữa nói với nhóc…Nhóc ơi ! Sẽ có những lúc Mưa và nhóc giận nhau…sẽ có những lúc buồn…rồi hờn…rồi dỗi….nhưng rồi nhóc ơi…mọi chuyện sẽ trôi qua mà phải không nhóc….bởi vì dù thế nào đi chăng nữa….Mưa vẫn tin nhóc mà..:huglove:
Ngày…tháng…năm…
Nhóc ơi !!!
Mưa vẫn gọi nhóc là nhóc…nhóc cũng biết và hiểu tại sao rồi chứ phải không….
Mưa viết gởi riêng cho nhóc bức thư này…trong tất cả bức thư mưa viết….thì có lẽ bức thư này mưa viết là vụng về nhất nhóc àh…vụng về vì mưa lúng túng khi lần đầu viết thư cho nhóc…muốn viết thật nhiều mà không biết phải bắt đầu từ đâu…
Mưa biết, hôm nay Mưa làm nhóc buồn…Mưa biết chứ…sau khi nhóc out rồi, Mưa vẫn ngồi ở đó và đọc đi đọc lại những gì mình chat với nhau…ùh ! Đúng rồi….Mưa thật ích kỷ nhóc àh…Mưa chỉ biết nghĩ cho mình…không quan tâm đến những gì nhóc đang cảm nhận…Mưa chỉ biết trách móc nhóc mà thôi….uhm ! Vậy là hôm nay Mưa lại làm cho nhóc lạnh nữa rồi….Nhóc ơi ! Một lời xin lỗi thật lòng của Mưa có làm ấm lòng nhóc thêm chút nào không hở nhóc…!!!
Nhóc àh….thật sự từ lúc bik rằng nhóc cũng có cảm tình với Mưa, Mưa vui lắm…từ lúc nào không biết nữa….Mưa sợ mất nhóc ghê gớm….cái cảm giác đó thật lâu rồi Mưa đã không có…Mưa đang có trong tay một tình cảm thật đẹp…nhưng cũng thật mong manh…vì vậy mà Mưa sợ nó vỡ….vỡ rồi Mưa sẽ khóc thật nhiều, nhóc có biết ko….
Nhóc ơi…kể từ khi nhóc nói với Mưa : “Mưa ơi…hãy tin đi nhé…đã ước rồi mà…Ước là tin…!!!”, Mưa lúc nào cũng mang câu nói của nhóc đó theo bên mình….là một hành trang quý giá của Mưa sẽ theo Mưa đi khắp nơi…có thể một lúc nào đó Mưa cũng sẽ mỏi mệt, nhưng Mưa tin rằng khi nghĩ đến câu nói đó của nhóc, Mưa sẽ có thêm niềm tin để đi tiếp….
Vậy thì nhóc ơi …. bây giờ Mưa cũng sẽ nói với nhóc như vậy nhé : “Nhóc ơi….hãy tin đi….đã ước rồi mà…Ước là tin…!!!”
Giữ vững niềm tin nghen nhóc ! Nói với nhóc cũng là nói với Mưa mà….:)
P/s : Hôm nay … như nhóc nói…thử thách thứ 3 lại trôi qua rồi phải không nhóc….Ùhm…mới chỉ 3 thử thách thôi nhóc àh….chặng đường phía trước còn nhiều, nhiều lắm…Mưa không muốn đi mà không có nhóc đi cùng…nhóc hiểu ý Mưa chứ…
Nhóc vẫn thường hay nói với Mưa….nhóc muốn Mưa là người mà nhóc có thể thoải mái trò chuyện, nói hết mọi điều, mơ mộng lung tung trước khi đi ngủ….Ùh ! Mưa xin lỗi, đúng là Mưa chưa thật sự là người như nhóc mơ ước…nhưng Mưa sẽ cố gắng nhóc àh…tin Mưa nhé….
Nhóc ơi….hãy thi thật tốt nhé….hứa với Mưa là thi thật tốt nghen….và nhóc cũng phải giữ sức khoẻ đó…mấy bữa nay mưa nhiều….

có một chàng khờ thủy chung !!!

em ah !!! em biết không anh đã yêu em gần 7 năm rồi ! Anh đã cố gắng rất nhìu để em iu anh nhưng tất cả nó chỉ là hư vô.Anh vẫn là kẻ trắng tay anh đã bao nhiu lần cố gắng thì bấy nhiu lần thất bại.Đã có nhiều lần anh buồn chán đánh mất bản thân mình,để giờ đây đến lỗi này.Anh ngày càng khiến em dời xa anh,có lẽ vậy ! Anh xấu lắm nhưng em à tình yêu của anh dành cho em thì không có gì sánh nổi.Giá như em cho anh một cơ hội để anh cố gắng,anh tin mình có thể làm được tất cả sẽ không để em phải thất vọng,để gia đình oán trách.Anh chẳng bít phải hận em hay trách em nữa,có lẽ anh lên trách bản thân mình đã ngốc khi yêu em chăng ? Em bít không hôm vừa rồi khi em nói em không thể làm cho anh hạnh phúc được nghe câu nói đó tim anh như tan nát,nhưng anh vẫn phải cười nói với em như anh đang là người hạnh phúc nhất thế gian vậy !!! Anh im nặng ngồi nghe em nói có lẽ đó là lần cuối cùng ! Anh không mún dời xa em nhưng anh chẳng còn cách nào khác đến bên em anh lại không wen em được ! em nói ngoài gia đình em ra anh là người tốt với em nhất phải thế chăng ! Anh tốt với em uh hay anh chỉ mang đến cho em phiền muộn khó sử em không bít phải đối sử với anh như thế nào !!! Anh bít điều đó lên giờ anh sẽ ròi xa em cho em được vui vẻ,được hạnh phúc bên người em yêu có vậy anh mới cảm thấy không hối hận về những ngày đã qua.Anh hy vọng dù em có ở nơi đâu đi chăng nưa anh vẫn sẽ cầu mong cho em được hạnh phúc được vui vẻ.Những ngày sắp tới đó là những ngày có lẽ là khó khăn nhất trong cuộc đời của anh …làm sao để quên được em…làm sao để làm lại cuộc đời nay khi giờ đây anh chỉ là đôi bàn tay trắng chẳng có tương lai,gia đình ghét bỏ bạn bè thì xa lánh anh chẳng còn ai bên cạnh mình nữa ! cuộc sống cô đơn chắc là định mệnh của anh.Bạn bè tót anh gần như không có bạn bè xấu thì cực nhìu chỉ biết chơi bời quậy phá,đánh nhau,con người anh ẩn chứa tất cả cái xâu tren thế gian nay ! còn em ngoan ngoãn học giỏi anh chẳng bao giờ hợp với em cả,em không yêu anh đó là lựa chọn đúng của em.Khi viết những lời này anh đã khóc em biết không anh ân hận cho cuộc sống của mình quá em hãy tha thứ cho tất cả lỗi lầm của anh nhe !!! Dù bây giờ có xa em nhưng anh vẫn yêu em rất nhiều, anh se chôn chặt hình ảnh của em trong trái tim mình.Tạm biệt em tình yêu của tôi…Mong có một ngày em sẽ đọc được những dòng chữ này và hiểu cho anh…..
các bạn ahf hãy đừng như tôi dù có thất bại trong tình yêu thì hay vững lòng tin để đi tìm tình yêu mới.Chứ đừng buồn chán để rồi xa ngã như tôi nhé…..!!! Tôi chúc cho tất cả các bạn se đề hạnh phúc trong tình yêu….!!!
nhớ nhé hay luôn vui vẻ dù mình có thất bai trong ty thì hay cố gắng vượt qua đừng xa ngã như tôi để rồi hối hận cả một đời …. Trái tim tôi cầu chúc cho tất cả các bạn được hạnh phúc….!!!

Mạnh mẽ lên anh , em chờ anh

Anh !
Không biết thư này của em anh có đọc dc không , ko biết anh còn muốn đọc ko nhưng em vẫn muốn nói với anh nhiều lắm ! mình đang rất hạnh phúc phải không anh , em ngập tràn niềm vui trong tình yêu của anh , rồi tự nhiên mọi chuyện xảy đến cuốn tan đi tất cà , em choáng và thật sự bị sốc vì anh nói anh ko còn yêu em nữa , em ko tin và chắc chắn anh vẫn rất yêu em , em tin như vậy . Ai cũng khuyên em nếu nah là người nhẫn tâm như vậy thì quên anh đi và đừng nhớ nữa nhưng họ có là em đâu mà họ biết , biết tình yêu em dành cho anh lớn đến mức nào , em hiểu anh và luôn tin anh ko phải là người như thế nên em rất đau khổ .

Lý do anh nói mình chia tay em càng ko chấp nhận anh ah ! anh có nhớ em đã từng hỏi anh nếu anh bit người yêu của mình sắp chết anh sẽ làm gì ? anh trả lời là sẽ cùng người đó làm hết tất cả những điều muốn làm , còn em thì em muốn lấy người đó , muốn đám cưới với người đó dù biết người đó sẽ mất , anh nhớ không ? mình còn sống mà anh , còn tình yêu mà và dù cho anh mất hết hi vọng mất hết niềm tin thì vẫn còn em luôn luôn bên anh ko bao giờ xa anh cả . Em và anh đã từng có thời gian hạnh phúc , mình vẫn yêu vẫn gần gũi vẩn có cảm giác yêu thương mà , ko có con thì sao chứ ? ko sao cả , mình có thể xin con nuôi mà anh , em ko thể sống nếu thiếu anh và ko lấy ai ngoài anh cả đừng xa em mà .

Anh đã mất đi một đặt ân của cuộc đời này dành cho người đàn ông thì người ta sẽ cho anh những thứ khác , cho anh có em có tình yêu của em , anh ko muốn giữ lấy hạnh phúc còn lại của mình sao , ko muốn giữ em bên cạnh sao ? anh sợ mình ích kỉ sợ ko làm cho em hạnh phúc , anh đâu biết anh như thế mới là ích kỉ . biết bao nhiêu người vẫn hạnh phúc mà , mình còn hơn rất nhiều người anh ah ! sao anh lại bi quan va mất niềm tin như vậy , kéo theo đó là sự đau khổ của em và mất luôn hạnh phúc của em . Đứng lên và nắm tay em cùng nhau đi tiếp anh ah ! anh đã từng niếm trãi cảm giác mất mác nên anh hay trân trọng những gì đã có , trong đó có em , em ko bao giờ bỏ anh cả . Em muốn lấy anh muốn chăm sóc anh và cả gia đình anh nữa dù cho ngày mai anh có chết thì em vẫn ko thay đổi ý định vì em đã xem anh là cuộc sống của mình và chúng ta đã có những ngày sống với nhau như vợ chồng mà , làm sao em có thể yêu ai khác ngoài anh , có thể sống với ai ngoài ai . Đừng như vậy nha anh ! cuộc sống của em đã mất nhiều có anh như có tất cả , mất đi anh em chơi vơi giữa cuộc sống này lắm , đừng bỏ rơi em mà . em nói là sẽ tôn trọng ý kiến quyết định của anh nhưng khi nào là quyết định đúng kìa chứ vì lí do này em ko chấp nhận , e ko bỏ cuộc em sẽ đợi anh , đợi đến khi nao anh suy nghĩ lại , nghĩ đến em và tìm em , em ko bao giờ bỏ cuộc.

Neko

Kiếp sau em chờ anh ở đâu?



Đây là entry nhím viết cho 1 người ... đã không còn tồn tại trên đời nữa ... nhưng nhím muốn viết nhân 300 ngày cô ấy rời khỏi cuộc đời này ... nhím và cô ấy quen nhau trong 1 buổi từ thiện ... iu nhau ... nhưng gia đình của cô ấy cấm cản ... lí do rất đơn giản vì gia đình cô ấy rất giàu có ... nhím không môn đăng hộ đối ...nhưng sau đó .... vì một căn bệnh ...ung thư não ... cô ấy đả bỏ lại tất cả ... gia đình ... bạn bè .. và cả nhím nữa .... để đi đến 1 nơi rất xa ....rất xa ...

p/s : câu nói Kiếp Sau Em chờ anh ở đâu ... ở trong 1 bài viết trên báo nào đó ... nhím đọc được.... thấy rất giống với tâm trạng mình nên mượn ... nếu có gì mọi người bỏ qua cho nhím nha ....


Ngày ... Tháng ... Năm ...

Vậy là gần được 300 ngày em rời xa khỏi thế giới này rồi em nhỉ ... ?? em bỏ lại mình tôi ... nhiều lúc tôi đả cố quên em đi ...nhưng mỗi khi bóng đêm về chỉ còn mỗi mình tôi trong góc phòng trọ tôi lại nhớ đến em ... tôi biết em đả xa tôi ... mãi mãi ...nhưng ... tôi không hiểu tại sao mình lại chẳng thể nào quên được em ...có lẽ tôi lúc nào cũng yêu em ...

Có lẽ những dòng chữ này bây giờ đả trỡ nên quá vô nghĩa khi chẳng bao giờ em đọc được ....nhưng tôi vẫn muốn viết .. vì tôi muốn tất cả mọi người đều biết em ... tôi không muốn em ... trôi vào quên lãng ...

Em à ... tôi biết tôi nói như vậy không phải .... em biết không đả có lúc tôi rất ghét bố mẹ em .. chỉ vì họ mà chúng ta không thể đến với nhau .. chỉ vì họ không quan tâm mà em phải nhận 1 kết cục bùn như vây .... nhưng lúc này chỉ còn mỗi tôi ... tôi mới nghĩ lại rằng tất cả đều tại tôi ... tôi hiểu ... tôi không xứng với em ... 1 người vừa giỏi giang ... vừa xinh như em ... thì sao mà tôi xứng được chứ ?? ... em biết không đả có lúc tôi nghĩ em bị khùng đấy ^^!

... có lẽ ba mẹ em đả đúng khi không cho em đến với tôi ... tôi sai phải không em ???

Em ... có lẽ giờ này em đang lạnh và cô đơn lắm phải không ??? ... từ khi em bỏ tôi đi đến giờ ... em chỉ quay lại tìm tôi 1 lần ... đúng 1 lần duy nhất ... tôi không hiểu mình đả làm sai chuyện gì .. ?? tôi không hiểu tờ giấy cuối cùng em đưa cho tôi là ý gì ??? " Quên em đi " ... quên ... em muốn tôi quên sao ?? .. tại sao vậy hả em ??? ... tôi đả chờ rất lâu chỉ để hi vọng được gặp em lần cuối ... để được nghe tiếng em lần cuối ... nhưng vậy mà ... em không đợi được ... đến lúc tôi đến bên cạnh thì em đả im lặng ... tôi đả cố không cho mình khóc ... nhưng nước mắt sao cứ chảy ... chảy ngược vào trong tim tôi ... lúc đó tôi chỉ muốn ôm em thật chặt ... nhưng người nhà em lại không cho ... tôi không hiểu ... nhìn em ... lạnh ... tôi nghĩ em đang ngũ ... chắc em lạnh lắm .. vì lớp *** trắng kia quá mỏng ... em sẽ lạnh ... để tôi vào ôm em ... em đang lạnh .... tôi đả nói như vậy cả trăm lần ... nhưng cuối cùng câu trả lời vẫn là không ... tôi bị đuổi ra ngoài ... gia đình em .. họ không muốn thấy mặt tôi ... tôi chỉ biết ngã xuống mà khóc ... tôi không biết làm gì ... tôi vô dụng quá ... tôi chỉ muốn được ôm em .. sưởi ấm cho em thôi mà ??? ... tại sao họ lại kô cho chứ ???

"Tôi Biết Em Đang Lạnh Lắm "

2h sáng ! tôi vẫn ngồi trước cổng nhà em ... họ không cho tôi vào ... tôi mún được thắp cho em nén nhang .. nhưng họ vẫn không cho ... trong lúc đó nỗi thù hận về họ trong tôi đả đến cực độ ... tôi chỉ muốn giết chết tất cả .. để được đến bên cạnh quan tài của em ... nhưng mỗi lần nghĩ đến em ... tôi lại không làm được ... vì đơn giản ... họ là người thân của em .....

3 ngày sau... 7h sáng ... họ đưa em ra ngiã trang ... tôi chaỵ theo ... họ kêu người đánh tôi ... tôi chỉ muốn nói cho họ biết rằng em chưa chết ... em chỉ đang ngũ thôi mà .. tại sao họ lại không tin tôi chứ ... họ nhẫn tâm quá .... 5h chiều ... khi tất cả mọi người đả về hết ... còn lại 1 mình ngôi mộ của em vừa được xây lên vài viên gạch trơ trọi ...tôi mới được lại gần em ... tôi thường nghe người ta nói ... khi chết người ta vẫn có thể hiện về nói chuyện với người sống ... nhưng em lại không làm vậy ... tôi ngồi rất lâu .. chỉ nhìn em ... tấm hình trên cái bia kia sao mà vô tình quá ... em cười nhưng trong nụ cười lại mang một nỗi u uất ... tôi cũng khẽ cười vì tôi biết em không mún tôi khóc ... nhưng lúc đó nước mắt lại vẫn rơi ... tôi không hiểu tại sao ... 9h tối ... người nhà tôi ra bắt tôi về ... tôi đả ôm lấy tấm bia của em thật chặt ... tôi không muốn rời xa em .. tôi không muốn bỏ lại mình em giữa ngiã trang vắng lặng và lạnh lẽo này ... tôi không muốn ....

1 tuần sau đó ... tôi bị giam trong nhà ... mọi người không cho tôi đi đâu ... có lẽ họ sợ tôi sẽ chạy ra nghĩa trang ...đả có lúc họ nghĩ tôi bị điên ... rồi bạn của em tìm đến ... dúi vội vào tay tôi 1 cái usb và 1 tờ giấy nhỏ ... trong usb là 7 tấm ảnh của em ... và tờ giấy chỉ võn vẹn 3 chữ ... " Quên em đi " ... tôi gục ngã thật sự .... tại sao em lại làm như vậy chứ ... tại sao em lại bảo tôi quên em ... tôi không biết là bạn em hay em nói với tôi câu này : " quên nó đi nó chết rồi ... mày không nghĩ về ngày mai hả nhím ...mày cứ muốn người nhà nó xem thường mày mãi như thế này sao ??? ... " những lời nói này như muốn trách tôi ... như muốn nhắc nhở tôi 1 cái gì đó ??? ... tôi không biết ... tôi lại chạy ra mộ em ... tôi gục đầu vào tấm bia ... tôi muốn ôm em ... có lẽ là lần cuối .... vì tôi biết mình cần rời xa nơi này ... tôi muốn đi tìm cho mình 1 cái gì đó ... tôi muốn mọi người biết rằng tôi không đơn giản ...nhưng trước khi cất bước ... tôi chỉ muốn nói rằng : " Tôi yêu em ... trước đây ... bây giờ ...và sau này .... nếu có kiếp sau thì tôi vẫn muốn được yêu em .... nhưng không phải trong hoàn cảnh của tôi như kiếp này ......em à ... nếu có kiếp sau ... em ... em sẽ chờ tôi ở đâu ... ??? "