Showing posts with label tâm sự. Show all posts
Showing posts with label tâm sự. Show all posts

Giới trẻ và mốt chụp ảnh ‘nude’ làm kỷ niệm

“Mình rất muốn lưu lại những hình ảnh đẹp của bản thân khi còn là con gái. Khi lấy chồng có con rồi thì thân hình mình đâu đẹp thế này nữa”, Hoa, 23 tuổi, đưa ra lí do muốn chụp “nude” của mình.
Một ngàn lí do chụp ảnh “nude”
Xã hội càng hiện đại, con người càng có cái nhìn thoáng hơn về mọi vấn đề. Trong đó chụp ảnh nude đang được nhìn thoáng hơn và trở thành một trào lưu đang diễn ra khá mạnh mẽ trong giới trẻ.
Chị Hoa, 23 tuổi, một nhân viên truyền thông tại quận 7, TP HCM đưa ra lí do muốn chụp “nude” của mình : “Mình rất muốn lưu lại những hình ảnh đẹp của bản thân khi còn là con gái. Khi lấy chồng có con rồi thì thân hình mình đâu đẹp thế này nữa”.
Vậy là chị Hoa nhờ một người bạn của mình đã tốt nghiệp khoa nhiếp ảnh trường Đại học Sân khấu điện ảnh thực hiện một bộ ảnh ghi lại cái thời đẹp nhất của mình. Trầy trật gần 2 tháng trời cuối cùng chị cũng thực hiện xong bộ ảnh “nude”.
Còn chị Linh Trang, một nhân viên văn phòng, đưa ra lí do: “ Mình rất thích xem hình “nude” nghệ thuật đặc biệt là ảnh của nghệ sĩ Thái Phiên. Xem miết rồi cũng muốn mình có những tấm ảnh như thế. Mặc dù thân hình mình không đẹp như người mẫu nhưng đấu tranh mãi mình cũng đến studio tin cậy để thực hiện bộ ảnh”.
Không như chị Hoa và chị Trang, Yến Vy, sinh viên Đại học Luật lại có được một bộ hình nude của chính bản thân mình khi làm người mẫu cho một nghệ sĩ nhiếp ảnh.
Giới trẻ đổ xô đi chụp ảnh ‘nude’ làm kỷ niệm
Nhiều bạn trẻ đổ xô đi chụp ảnh “nude” vì muốn lưu giữ thời khắc thanh xuân của mình - (Ảnh minh họa)
Vốn có thân hình cân đối và gương mặt khả ái, Yến Vy được mời chụp ảnh với tiền công khá hậu hĩnh. Ban đầu cô rất ngần ngại nhưng khi được tham gia một buổi chụp hình nude cô thấy rất thú vị nên quyết định làm người mẫu.
Sau khi thực hiện xong bộ ảnh, Yến Vy cho bạn bè của mình xem, ai cũng trầm trồ khen đẹp. Một vài người bạn nhờ Yến Vy giới thiệu để chụp cho mình một bộ hình ưng ý. “Đó thực sự là những hình ảnh nghệ thuật. Hãy thử tượng tượng bạn đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp hình thể của chính mình qua những bức ảnh mà xem, thật tuyệt vời” - Yến Vy hào hứng nói.
Khóc cười vì ảnh “nude”
Có một bộ ảnh chụp chính hình thể của mình tưởng như đơn giản nhưng không phải thế. Bao chuyện dở khóc dở cười xảy ra với những cô gái có việc làm “ táo bạo” này.
Giới trẻ đổ xô đi chụp ảnh ‘nude’ làm kỷ niệm
Ảnh minh họa
Yến Vy có bộ ảnh đẹp nhưng chỉ dám khoe với bạn bè , còn bố mẹ thì cô giấu biệt. Thế nhưng không hiểu sao bố mẹ cô vẫn biết, một mực bắt Vy phải đốt bộ hình đi. Giải thích mãi không được cuối cùng cô đành giấu kín không dám khoe ai nữa và nói dối là bố mẹ đã đốt đi rồi.
So với Vy thì trường hợp của Thanh Hiền, sinh viên Đại học Y Dược đau đầu hơn rất nhiều. Vốn có ý định chụp ảnh “nude” từ lâu, Hiền đến một studio do người quen giới thiệu.
Đến ngày giao hàng, cô được giao bộ ảnh và toàn bộ file mà studio đó đã thực hiện với cam kết miệng là những hình ảnh của cô sẽ được giấu kín. Thế nhưng vài tháng sau cô mới tá hỏa khi thấy hình mình tung lên mạng. Tệ hơn đó là không phải những tấm đẹp, có tính nghệ thuật mà là những tấm chụp bị “hỏng” trong khi thực hiện, trông như những hình ảnh khiêu dâm.
Tới studio nọ để hỏi chuyện thì Hiền nhận được câu trả lời là hoàn toàn không biết! Việc đó làm Hiền rơi vào khủng hoảng một thời gian dài. Đến bây giờ cô vẫn còn cảm giác “gai gai” khi nghĩ về những bức ảnh đó.
Đa số khi thực hiện cho mình một bộ anh “nude”, chủ nhân của nó thường muốn giấu kín cho riêng mình, không ai muốn thiên hạ xem rồi bình luận này nọ. Vì vậy khi chụp ảnh “nude” họ thường chọn cho mình một studio uy tín và nhiếp ảnh gia phải có tay nghề nếu không những bức ảnh đó dễ trông như những bức ảnh khiêu dâm hơn là ảnh nghệ thuật.
Anh Phạm Ngọc Linh, chủ một studo trên đường Hoàng Văn Thụ cho biết: “ Gần đây, rất nhiều bạn trẻ tìm đến chúng tôi để thực hiện ảnh “nude” của bản thân. Đa số qua sự giới thiệu của người quen. Và một nguyên tắc là chúng tôi không bao giờ được để lộ ảnh của khách hàng.”
Giới trẻ đổ xô đi chụp ảnh ‘nude’ làm kỷ niệm
Biết bao câu chuyện cười ra nước mắt cũng xuất phát từ những tấm hình nghệ thuật này - (Ảnh minh họa)
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Việt, Hội nhiếp ảnh Gia Định cho biết: “Gần đây tôi nhận được rất nhiều yêu cầu của các bạn trẻ muốn thực hiện ảnh nude ghi lại thời xuân xanh của mình. Đó dường như đang trở thành một trào lưu âm thầm chảy trong giới trẻ. Và để thực hiện được một bộ ảnh “nude” thì không hề đơn giản. Đó là một việc yêu cầu người nghệ sĩ phải lao động thực sự nghiêm túc”.
Khác với lí do chụp hình “nude” để lưu giữ lại cái đẹp hoặc thích cái đẹp, nhiều bạn trẻ chụp ảnh “nude” là để chứng tỏ mình cho có “đẳng cấp”. Thay vì lựa chọn cho mình một nghệ sĩ nhiếp ảnh có tay nghề để lột tả hết cái đẹp của hình thể thì những bạn trẻ nằm trong số này lại chỉ cần có một tay máy nghiệp dư và bản thân cứ việc phô thân thể ra dưới ống kính. Và biết bao nhiêu câu chuyện cười chảy nước mắt của các cô gái bỗng một ngày thấy hình ảnh “nude” của mình xuất hiện trên trang…khiêu dâm.
Phú An
Theo Bưu Điện Việt Nam

Sốc khi mẹ đi lấy chồng

Lấy chồng
Cha mẹ tái hôn thường để lại cảm giác tủi thân, lo lắng cho trẻ, do đó, trẻ cần được tiếp cận thông tin này một cách từ từ, tự nhiên. Ảnh:elizabethannedesigns.com.

“Sao mẹ lại làm thế, em mới chỉ gặp ông ấy có vài lần mà mẹ đã nói sẽ tái hôn với ông ấy. Mẹ không nói gì trước đó, không tôn trọng em!”, lời tâm sự của Linh (17 tuổi, Kim Giang, Hà Nội) lẫn trong nước mắt và những tiếng nấc.

Bố mẹ Linh chia tay nhau đã bảy năm, vì bố hay đi công tác xa và có người khác. Một tối, mẹ vào phòng Linh nói chuyện và thông báo quyết định sẽ tái hôn. Vốn quen với bảy năm không có bố, không có người đàn ông nào trong nhà nên bây giờ tưởng tượng đến cảnh tự dưng phải gọi một người lạ hoắc bằng “bố”, cô gái trẻ thấy không thể chấp nhận được.
“Mẹ và bác ấy là bạn thân từ ngày xưa, bác ấy có đến nhà ăn cơm vài lần. Nhưng sau những buổi đó mẹ cũng không nói gì, hay tâm sự về ý định của mẹ, nếu mẹ nói trước đó thì đã khác, mẹ phải hỏi em xem em nghĩ gì chứ!”, Linh ấm ức kể. Cô giận mẹ đến mức cuối tuần vừa rồi đã từ chối không đi ăn cơm với mẹ, không chịu ra khỏi phòng và về nhà không nói với mẹ một câu.
 
Cũng bất ngờ trước quyết định tái hôn của mẹ, Trung (15 tuổi, Khương Trung, Hà Nội) tỏ ra chán chường, đi khỏi nhà suốt ngày và tụ tập quán xá với bạn bè. Thậm chí có buổi tối cậu còn không về nhà, cũng không báo để mẹ phải tất tưởi đi tìm, khóc lóc van xin con về.
“Bố mới mất được 4 năm thế mà mẹ đã định tái hôn với người khác, mẹ không hiểu làm như thế là tổn thương đến em rất nhiều. Không hề báo trước, một ngày mẹ đưa em và em gái đi ăn nhà hàng, ông ấy xuất hiện và nói rằng sẽ tái hôn với mẹ”, Trung kể. Lý do khiến cậu phản ứng mạnh là vì không hiểu và không biết gì về người đàn ông này, sợ ông ta là người không tốt, và hai anh em sẽ khổ.
Ở tuổi 38, mẹ của Trung trông vẫn còn trẻ và Trung hiểu mẹ cần một người đàn ông bên cạnh để đỡ đần cho cuộc sống, nhưng cậu vẫn không khỏi lo lắng, suy sụp tinh thần khi chuẩn bị tiếp nhận một người mới trong gia đình.
Khác với hai trường hợp trên, Phương (19 tuổi, Trần Quý Cáp, Hà Nội) dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng vẫn không tránh khỏi bàng hoàng, tủi thân.
"Khi bố mất vì tai nạn, mẹ đã rất buồn, nhiều khi thấy mẹ khóc một mình em thương lắm, thấy mẹ dựa vào đôi vai nhỏ bé của mình mà thương mẹ, nên mẹ đi lấy chồng cũng vui, mà cũng buồn”, cô gái trẻ tâm sự.
Phương sợ cảnh một người không phải là bố đi lại trong nhà, cùng ăn cơm, và sợ hơn hết là một cuộc sống mới khác hoàn toàn với trước kia. “Mẹ nói nếu kết hôn, thì hai mẹ con sẽ chuyển đến nhà của bác ấy ở. Thế là cái gì cũng xa lạ, và cái gì cũng không phải là của mình!”, cô lo lắng nói.
Từng rơi vào hoàn cảnh tương tự khi quyết định tái hôn, chị Hương (42 tuổi, Nguyễn Phong Sắc, Hà Nội) tâm sự về phản ứng của con gái mình:“Con bé chỉ ngồi lặng im, nó cười nhưng mấy ngày sau đó thì thấy ít nói cười hẳn, không trách móc, không phản đối. Cứ thu mình trong phòng, làm gì cũng lâu hơn bình thường, ăn một bữa cơm mà tôi thấy nặng nề như hàng tiếng đồng hồ. Lúc đó nếu bỏ ý định tái giá để con bé vui vẻ như bình thường thì cũng bằng lòng”.
Chị Hương đã đưa con gái thoát khỏi tình trạng đó bằng cách cùng con đi chơi và dành nhiều thời gian tâm sự với con. “Thường thì trẻ rất nhạy cảm, đối với con bé mẹ đang là tất cả, bỗng dựng bị san sẻ với người khác, chúng thấy dễ bị tổn thương, tủi thân”, và chị tâm niệm phải giúp con vượt qua cú sốc tinh thần. Sau hơn 4 tháng từ ngày thông báo với con gái quyết định quan trọng, đám cưới của chị đã được tổ chức trong nụ cười tươi tắn của con.
Trên thực tế, không ít bạn trẻ đã gọi điện đến các tổng đài tư vấn để tâm sự về chuyện mẹ (cha) tái giá. Cũng rất nhiều bà mẹ đã gọi điện đến xin lời khuyên trước những phản ứng tâm lý và hành động bất ngờ của con.
Bà Nguyễn Bích Hiền, Trung tâm tư vấn tâm lý Hà Nội đưa ra giải pháp: Trước tiên mẹ (cha) hãy cho con làm quen với người mình định tái giá theo những cách tự nhiên nhất như: Đi chơi, đi ăn uống cuối tuần với một nhóm bạn bè, hãy để ý và tạo ấn tượng tốt cho trẻ để chúng tự cảm nhận được mọi thứ và do đó sẽ hạn chế nhưng phản ứng đáng tiếc khi nghe tin chính thức.
"Trẻ nhận thức được sự thay đổi cuộc sống và trong tâm thức chúng thấy nhiều mối lo sợ và bất ổn, đây là một quyết định quan trọng của cuộc đời vì vậy người lớn hãy xây một cái cầu thang tâm lý theo từng bậc một, dần dần và tuyệt đối không được vội vàng", bà Hiền nói.
Ông Nguyễn Hồi Loan (giảng viên khoa tâm lý, ĐH Khoa Học Xã Hôi & Nhân Văn) thì đưa ra nhận định: Hiện nay trên thế giới cứ 100 cặp kết hôn thì có gần 50 cặp ly hôn và trong số đó có 50% số người có quyết định tái hôn. Nên việc có cha mẹ tái hôn không phải là điều quá xa lạ và dị thường. Việc các em có phản ứng tâm lý gay gắt hay trầm cảm là tâm lý thông thường. Nhưng hãy đặt mình vào vị trí của người lớn, ai cũng có quyền được có một gia đình, các em cần có một gia đình riêng nhỏ bé. Khi đưa ra quyết định tái hôn chắc chắn bố hoặc mẹ đã phải suy nghĩ rất kỹ, vì thế các bạn trẻ hãy tự mình cứu bản thân khỏi tâm trạng u uất và ủng hộ quyết định đó.
Đồng Phương Thảo

Anh ơi, có phải con người là đáng sợ nhất?

Đã có lúc anh sợ thời gian làm em thay đổi, vậy mà giờ, anh chỉ nói một câu: “Thời gian sẽ chôn vùi tất cả!”. Một câu nói làm những gì anh từng viết trở nên thật buồn cười - cười ra nước mắt. Con người là đáng sợ nhất.
Anh ơi, con người là đáng sợ nhất!
Ảnh minh họa
4 năm yêu nhau chưa bao giờ em nghĩ chúng mình sẽ có lúc thực sự chia tay, bởi em không thể đếm hết được mình chia tay đã bao nhiêu lần!? Và sau những lần quay lại, tình cảm chúng mình lại càng khăng khít hơn, lời anh hứa càng chất đầy thêm trong em…
Đúng thật là trong tình yêu không thể biết trước điều gì. Lúc đầu ngọt ngào bao nhiêu thì sau này lại muôn vàn cay đắng. Thời gian anh yêu thương em đến bỏ rơi em chỉ trong vài câu nói đơn giản, không một lý do chính đáng, không một giải thích vì sao, kể cả một lần nói chuyện tử tế… Con người là đáng sợ nhất!
Qua những lần tình cờ xem điện thoại anh, em biết anh đã có một người khách nữa ngoài em. Nói thì "sến" nhưng thật tình tim em rỉ máu, nước mắt không ngừng chảy vì quá đau lòng, bởi có nằm mơ em cũng không nghĩ ra viễn cảnh tồi tệ này. Con người là đáng sợ nhất.
Tưởng tượng thử, trong gần hai tháng, anh vừa yêu thương em, vừa cầu xin tình yêu ở một người khác mà em không hề hay biết. Không phải em vô tâm anh ơi, mà vì em quá tin anh. Anh đã làm em tin tưởng tuyệt đối, nên lúc biết được sự thật em như rớt xuống vực thẳm, đầu tê buốt, tim nhói trong lồng ngực, ruột gan quặn thắt…
Anh bỏ rơi em một cách vô tình, thản nhiên, vui vẻ bên cuộc tình mới. Anh bỏ mặc em cùng nỗi giằng xé tâm can. Anh hờ hững trước cảm giác đau đớn em đang chịu đựng. 5 năm tan như bong bóng xà phòng, 5 năm nào có nghĩa gì với anh ??? Con người là đáng sợ nhất.
Anh không nhớ chính anh đã biết bao lần sợ mất em, vẫn còn đây, những dòng chữ, chất chứa những nỗi niềm, những điều ruột gan anh thổ lộ cùng em:
“Anh sợ lắm, anh không muốn mình xa nhau, anh sợ ai đó sẽ cướp mất em của anh, anh sợ cái cảm giác cô đơn khi không có em. Ngày người khác đi chơi thì hai đứa mình lại xa nhau, anh sợ lắm, buồn lắm. Lúc anh đi ngoài đường, thấy người ta ôm nhau, hôn nhau, lòng anh đau thắt, anh thèm khát cái cảm giác đó. Người anh như vô hồn, mọi cảm giác, kỷ niệm của hai đứa hiện ra trong đầu anh. Anh buồn không tả nổi, anh hối hận lắm. Tại sao? Tại sao khi có em bên cạnh anh không nắm lấy??? 5 năm, một thời gian rất dài, nó có thể làm mình mất đi tất cả khi không có lòng tin. Anh không muốn có một cái gì đó làm thay đổi tình cảm của hai đứa mình và anh căm thù cái gì chia cách hai chúng ta. Thời gian! anh sợ thời gian ….”
Đọc những dòng anh ghi, em bất chợt nhìn xa xăm và tự hỏi đây là anh sao?? Đã có lúc anh sợ thời gian làm em thay đổi, đã có lúc anh hụt hẫng vì thiếu sự quan tâm của em, đã có lúc anh tuyệt vọng khi em rời xa anh, đã có lúc…, vậy mà giờ … giờ anh chỉ nói một câu: “ Thời gian sẽ chôn vùi tất cả!”. Một câu nói làm những gì anh từng viết trở nên thật buồn cười - cười ra nước mắt. Con người là đáng sợ nhất.
Anh lừa dối em tất cả mọi thứ trong khi em tin anh vô tội vạ, tin một cách khờ khạo, cho rằng áp lực công việc anh quá nhiều, nên em không muốn gây thêm phiền nhiễu cho anh bằng những lời tra hỏi. Anh nói gì, em biết vậy thôi.
Trong thời gian anh nói anh đi làm, anh đi công tác, đi tiếp khách,... thật ra, có lúc anh hẹn người ta đi chơi và em ở nhà đợi anh, đợi rất lâu, rất lâu… và anh về, hờ hững… Em buồn và giận anh, lúc đó chỉ cần anh năn nỉ một xíu thôi, chỉ cần một xíu thôi là em đã tan ra rồi. Nhưng anh nào hay... mà em cũng nào hay… Con người là đáng sợ nhất.
Những ngày liên tiếp kể từ lúc em ngờ nghệch nhận ra sự thật quá phũ phàng, nước mắt em thấm ướt cả áo, cả gối nằm, cả nhừng kỷ niệm dồn dập trong tim. Tự nhiên em cảm giác sợ trời lạnh, dù em là người vô cùng yêu mùa đông, em sợ trời tối, sợ bóng đêm… những thứ khoá chặt em trong sự cô đơn, lạc lõng. Những buổi tối, em không hề ngủ bởi em sợ ngay cả lúc ngủ, em sẽ mất thêm thời gian nghĩ về anh trong những cơn ác mộng. Thế đấy, em đã nghĩ về anh theo từng nhịp thở.
Thời gian trở nên nặng nề, chậm chạp, kéo lê em đi như một cực hình. Em không thể làm gì nổi, thậm chí cả việc đơn giản nhất là ăn để tồn tại sự sống, em ăn gì cũng như đang phải nuốt ngụm thuốc đắng, chèn ở cổ họng, không nuốt xuống được… Em chợt nhận ra... Con người là đáng sợ nhất.
Bây giờ, dở lại những dòng năm nào anh viết. Ở đó, nhiều lắm, nhiều lắm những tình cảm anh dành cho em. Những tờ giấy lúc xưa đẫm nước mắt hạnh phúc, giờ một lần nữa thấm những giọt đau khổ. Càng đọc em càng không tin, càng không tin. Con người là đáng sợ nhất.
Anh nói gì, anh nói sao cũng được, phải cũng anh, mà trái cũng là anh. Anh nói yêu là anh chung tình, anh nói chia tay là anh quen người khác. Bất chợt, nhớ một đoạn trong một bài nào đó của Ưng Hoàng Phúc: “Anh nói anh yêu em rồi anh chán anh chia tay, tình yêu với anh mong manh vậy sao…” Thật lời lẽ vớ vẩn, nhạt nhẽo gì đâu, nghe lùng bùng cả đầu, mà giờ đây, thấy tâm đắc lắm…. ít nhất với em nó quả là chung một câu hỏi… Con người là đáng sợ nhất.
Đã ba tuần, tính đến thời điểm này em đã và đang sống trong một tâm trạng khủng khiếp, hụt hẫng, tổn thương không tả xiết. Cả cơ thể như không còn sức sống, mụ mị hẳn đi. Bởi không lường được anh sẽ đối xử với em như thế này. Có rất nhiều cách để chia tay, tại sao anh lại chọn cách này??? Nhất là với em, người mà anh hứa yêu thương suốt cuộc đời, người mà "anh cũng cảm nhận được nỗi đau khi em bị người khác làm đau, đến độ anh đau luôn phần của em và nếu giết được họ thì anh cũng giết nữa…". Vậy mà cuối cùng, chính anh GIẾT em… Con người là đáng sợ nhất.

Thư “trách” vợ

Liếc thấy em đang thiêm thiếp ngon lành, anh nhẹ nhàng bật máy tính, gửi cho em email này. Hi vọng ngày mai, trong tâm trạng vui vẻ, em sẽ rộng lượng mà đại xá cho anh - kẻ dám lên án em vì những “hậu quả” nghiêm trọng em đã gây ra cho anh.
Vợ yêu,

Anh - một “đại lãn” lẫy lừng với thuộc tính “ưa bẩn bẩm sinh”, vậy mà từ khi cưới em về, anh không dám vứt tất lăn lóc dưới đất, quần áo thì tự động cho vào trong chậu giặt. Làm sao anh nỡ bày bừa khi căn nhà nhỏ của chúng mình lúc nào cũng gọn gàng, ngăn nắp, sàn nhà được quét dọn tinh tươm?

Anh không dám vác cái chân chưa rửa hay để người bẩn khi đi ngủ vì ga giường luôn được trải phẳng phiu và chăn gối thì thoang thoảng mùi thơm. Anh sợ phụ công em và làm em thêm vất vả. Chẳng biết từ bao giờ anh thành người tề chỉnh, quần áo là lượt đàng hoàng. Trong mắt đồng nghiệp giờ đây anh đã ra dáng lắm.

Từ ngày lấy em, anh “chỉnh tề” hơn hẳn.

Từ ngày lấy em, anh đã phải từ bỏ thú vui tụ tập bạn bè mỗi khi tan sở. Không phải vì em cấm cản mà vì anh không thể cưỡng lại được tiếng gọi của chiếc dạ dày. Bữa cơm sốt dẻo đang đợi ở nhà và anh như bị hút hồn bởi nụ cười tươi tắn của em mỗi khi thấy anh xuất hiện nơi khung cửa. Đã bao lâu rồi mà em vẫn khiến anh bất ngờ: Từ quả cà, cọng rau đều được kết hợp khéo léo, trông vừa ngon mắt lại rất đưa cơm. Thi thoảng, anh lại được mời các chiến hữu đến nhà. Nghe chúng nó trầm trồ xen lẫn ghen tỵ mà anh phổng mũi. Đến mẹ cũng bảo không còn nhận ra thằng con “cò hương” của mẹ ngày xưa.

Tiện nhắc đến mẹ, anh cũng lại trách em: Từ ngày em sinh Cu Tĩn đến nay, cứ hễ gặp hay khi gọi điện đến, bà chỉ còn hỏi han đến thằng cu cháu.

Không chỉ mất vị trí số 1 mà anh còn chẳng ngày nào tròn giấc. Cu Tĩn đêm đến khóc váng lên, nhà thì bé, làm sao anh ngủ được. Hơn nữa, cũng thương em, anh lại sốt sắng dậy bế con. Mà hình như con trai mình thích nằm trong vòng tay vững chắc của bố thì phải. Ôm con trong tay, anh cảm nhận đầy đủ vị ngọt ngào của hạnh phúc được làm cha.

Vợ ạ, từ ngày có em, anh nhận biết sâu sắc sức nặng đè lên đôi vai mình. Đó là trách nhiệm của người đàn ông trưởng thành: Phải sống có ích hơn, là chỗ dựa vững chắc cho vợ con.

Cảm ơn cuộc sống đã cho anh gặp em. Tinh thần ngày tôn vinh phụ nữ chưa lúc nào vơi, anh muốn nhắn gửi đến em: Anh yêu em nhiều lắm.                                                                                                                              

Hậu Nguyễn

Chị vợ, em rể… có ái ân nào chua xót đến thế?

Nghĩ rằng tôn trọng cuộc sống của nhau nên không quan tâm đến thời gian rảnh, điện thoại, kì nghỉ của vợ… Thế nhưng mãi sau này, khi tôi nhận ra thì đã muộn, vợ tôi đã ân ái  với người em rể của mình.
 

Tôi làm việc trong một cơ quan nhà nước. Có vô số những chuyện tranh giành mỏi mệt mà ngày nào tôi cũng phải giải quyết. Tôi vẫn nhớ buổi chiều muộn hôm ấy, khi tôi vừa về nhà sau khi giải quyết rất nhiều việc ở cơ quan. Nghĩ rằng sẽ có một buổi tối yên ấm ở nhà, thì chuông tin nhắn trong điện thoại của vợ liên tục đổ những tiếng bíp bíp khô khốc. Tôi tới gần và tò mò xem. Những tin nhắn ngọt nhạt, giận hờn giữa vợ tôi và người em rể. Họ gọi nhau bằng anh em, nói với nhau nhiều chuyện ân ái, thời tiết, quan tâm đến nhau từ miếng cơm ăn đến giấc ngủ nông hay sâu.

Hơn 50 tin nhắn gửi đi chưa xóa, gần 200 tin nhắn “E rể Tùng” gửi đến cũng còn nguyên. Tôi đọc mà thắt cả lòng.
Mô tả ảnh.
(Ảnh minh họa)
Chúng tôi đã lấy nhau cách đây 5 năm, đã có 1 con nhỏ. Nghĩ  lại thời gian bên nhau, chỉ có lúc yêu nhau thì tôi được cô ấy quan tâm đến việc ăn uống và manh quần, tấm áo nhưng lấy nhau được một thời gian thì thưa dần rồi dứt hẳn. Tôi cũng chưa bao giờ được vợ nhắn tin quan tâm đến vậy. Tôi có thiếu xót gì chăng?

5 năm lấy nhau, tôi làm trọn nghĩa vụ của một người chồng. Gắng gổ xây dựng nhà cửa, lo cho con cái học hành, xin việc làm ổn định cho vợ, mỗi năm 1 đến 2 chuyến du lịch cho cả nhà… Tôi đều lo toan tử tế. Vậy mà vợ tôi đã phản bội, đã ngoại tình với chính chồng của người em gái mình… Lỗi lầm này tôi sao có thể tha thứ?

Tôi sống bên cô ấy rất lâu, hiểu vợ thì có nhưng cũng không lường được rằng cô ấy có thể đánh đổi gia đình, danh dự, tình thân chỉ vì ham muốn có những cảm giác tình dục mới mẻ. Tôi không thể nghe vợ giải thích, cũng không chấp nhận một lý do nào để cứu vãn hôn nhân của mình. Tôi viết ra những tâm sự này để nhẹ bớt lòng. Cũng để sau này con của tôi khôn lớn, sẽ không trách bố, sẽ không giận bố và có nhìn nhận đúng về cuộc hôn nhân của bố mẹ.

Những ngày này đang là những ngày u ám nhất trong cuộc đời tôi. Rồi chẳng biết mọi người sẽ nói sao, chúng tôi sẽ ra tòa sẽ chỉ vì lý do “không hợp”. Tôi mới 34, tưởng rằng khi cuộc sống đã ổn định… đời tôi lại bộn bề lo toan.
Theo Vietnamnet

Anh 'mất tích' sau khi làm chuyện ấy

Tôi luôn cố gắng gìn giữ trinh tiết cho tới tận đêm tân hôn. Nhưng chỉ vì một lần 'trót dại', quá mù quáng và tin tưởng vào tình yêu nên tôi đã trao trọn 'đời con gái' cho anh. Tiếc rằng, sau đó, anh nói chưa có kế hoạch gì trong chuyện cưới xin, anh muốn tập trung vào sự nghiệp. Đã một tháng rồi, anh bặt vô âm tín.

Tôi 29 tuổi, mới bước vào mối tình đầu chưa được bao lâu đã cảm thấy bao đắng cay, giằng xé... Khi nói 28-29 tuổi mới yêu, quả thật là rất khó tin với nhiều người. Bản thân tôi cũng không hiểu nổi. Tôi từng thích một, hai người nhưng chỉ là những mối tình đơn phương. Trong mắt người thân, bạn bè và đồng nghiệp, tôi là một người con gái đoan trang, truyền thống, có hình thức ưa nhìn và nhiều người theo đuổi, thế nhưng chưa hợp được ai, tôi luôn tự nhủ "do duyên số chưa đến".
Gần đây, tôi gặp anh-một người "quyết liệt" nhất mà tôi từng gặp. Vì quen nhau chưa lâu nên tôi chưa thực sự tin tưởng vào anh, cũng như tình cảm anh dành cho tôi nhưng rồi anh đã chiếm được tình cảm của tôi. Những lần đi cùng nhau, anh luôn nửa đùa nửa thật về chuyện ấy nhưng với tôi, chuyện quan hệ trước hôn nhân là điều khó chấp nhận được và tôi luôn ý thức việc gìn giữ trinh tiết, phẩm hạnh. Rồi một lần, anh đi công tác về, từ sân bay anh đến thẳng chỗ tôi, lúc đó cũng đã hơn 22 giờ. Anh nói sẽ không về chỗ anh nữa vì đã muộn và tìm một nhà nghỉ gần đó để mai đi làm luôn. Anh muốn tôi lên phòng với anh để cất đồ rồi hai đứa xuống đi ăn đêm vì anh cũng chưa kịp ăn gì. Tôi đã đến nhà nghỉ cùng anh. Lúc đầu, tôi cũng do dự, không muốn lên phòng nhưng cách anh nói và thể hiện tạo cho tôi tin tưởng. "Ừ thì lên phòng một chút" vì thực ra những lần đi cùng anh, chưa khi nào tôi đồng ý về nhà anh hay đến chỗ tôi, tôi luôn ý thức và tránh mọi điều kiện để chuyện ấy có thể xảy ra. Tuy nhiên, ở những chỗ đông người hay quán cafe luôn rất bất tiện để hai người yêu nhau thể hiện tình cảm. Nghĩ thế, tôi đã đồng ý cùng anh lên phòng.
Sau khi tôi và anh lên phòng cất đồ, anh nhất định không xuống để đi ăn như đã nói nữa, rồi cái chuyện mà tôi luôn đề phòng đó đã xảy ra. Một phần tôi không thể chống cự nổi với sức mạnh của anh, một phần tôi cũng có tình cảm với anh. Sau khi mọi chuyện xảy ra, anh mới nói với tôi tất cả những dự định trong sự nghiệp của anh. Anh nói rằng anh rất bận (điều này tôi biết), anh không dự định gì về chuyện cưới xin, ít ra là trong một năm nữa vì anh đang phấn đấu cho hoài bão, cho sự nghiệp của mình. Một cơ hội lớn trong sự nghiệp và danh vọng đang chờ anh, anh đang tập trung vào điều đó. Sau đó, anh không một lần nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm tôi. Tôi đã chủ động nhắn tin nhưng không nhận được hồi âm.
Đã một tháng trôi qua, tôi sống trong tâm trạng giằng xé. Tôi vừa thực sự nhận ra rằng tôi đã yêu anh, tôi nhớ anh, nhớ những lúc bên anh, được anh quan tâm và chăm sóc. Nhưng tôi cũng thấm thía nhận ra sự thật rằng tôi đã gặp một người như thế nào. Điều mà tôi thường thấy trên phim ảnh, báo chí hay từ những người xung quanh rằng đàn ông khi yêu thì hay gắn với tình dục và khi đã đạt được nguyện vọng thì người ta có thể "phủi tay" ra đi. Tôi đau đớn và cay đắng, nỗi đau đớn ấy càng ngày càng lớn hơn. Tôi đau khổ khi nghĩ lại ngày hôm đó. Tôi thấy sao mình khờ dại, ngô nghê đến thế? Tôi thấy oán trách chính bản thân hơn oán trách anh, tôi dại thì tôi phải chịu.
Tôi vẫn đi làm, vẫn cười vui khi gặp bạn bè, đồng nghiệp nhưng trong lòng tôi nặng trĩu một nỗi đau không thể bày tỏ cùng ai. Tôi thấy đau xót khi nghĩ về bố mẹ, các anh chị của tôi, những người luôn tin tưởng ở tôi. Tôi cay đắng khi nghĩ về tương lai, tôi đã và sẽ không còn tự tin để đến với ai được nữa. Từ nhỏ tôi đã nguyện sẽ chỉ trao thân cho chồng của mình nhưng giờ đây, người đó đâu muốn làm chồng của tôi. Lòng tôi rối như tơ vò.
Nguyễn Linh

Điều Adam nghĩ khi được 'yêu'

Tình dục được ví như 'món ăn tinh thần' không thể thiếu với phái mạnh. Tuy nhiên, liệu có phải anh chàng nào cũng hưng phấn và thích thú trong suốt quá trình 'mây mưa' không? Hãy cùng đọc suy nghĩ trước, trong và sau cuộc yêu của 7 anh chàng dưới đây nhé! 

Trước
Ross, 29 tuổi, Houston: "Tôi hy vọng rằng cô ấy sẽ thích tôi nói bậy trong lúc làm chuyện ấy".
Richard, 29 tuổi, Princeton, N.J: "Để phòng trừ bệnh tật, tôi cần phải sử dụng bao cao su".
Martin, 32 tuổi, Phoenix: "Tôi có thể làm thế nào để cô ấy tự tin thể hiện mình?".
Bryan, 25 tuổi, La Verne, Calif: "Tình dục".
Peter, 30 tuổi, Boston: "Tôi muốn làm một điều gì đó thật 'điên rồ' và tôi mong rằng cô ấy sẽ thích".
John, 29 tuổi, Philadelphia: "Thật là điên, tại sao trước đó tôi lại 'tự sướng’ chứ?”.
Chris, 30 tuổi, Philadelphia: "Tôi hy vọng mình không bị lúng túng".
Trong
Ross, 29 tuổi, Houston: "Tập trung vào 'chuyên môn', không để việc khác ảnh hưởng tới".
Richard, 29 tuổi, Princeton, N.J: "Thật chẳng thú vị chút nào, ai phát minh ra 'áo mưa' nên bị bắn bỏ".
Martin, 32 tuổi, Phoenix: "Thoải mái với chính mình".
Bryan, 25 tuổi, La Verne, Calif: "Tình dục".
Peter, 30 tuổi, Boston: "Phương pháp truyền thống chẳng có gì hay ho".
John, 29 tuổi, Philadelphia: "Chuyện này rõ ràng là tốt hơn so với 'tự sướng' rồi".
Chris, 30 tuổi, Philadelphia: "Tôi muốn làm chuyện này hơn 15 lần".
Sau
Ross, 29 tuổi, Houston: "Tại sao tôi lại cảm thấy tội lỗi về việc nói bậy trong khi 'mây mưa' với cô ấy?".
Richard, 29 tuổi, Princeton, N.J: "Cảm ơn chúa vì tôi đã dùng bao cao su".
Martin, 32 tuổi, Phoenix: "Công việc, bữa ăn tiếp theo và nhiều thứ khác".
Bryan, 25 tuổi, La Verne, Calif: "Ăn kem".
Peter, 30 tuổi, Boston: "Có lẽ trong thời gian tới, tôi sẽ làm một điều gì đó mới lạ hơn nhưng giờ tôi đã quá buồn ngủ, không thể suy nghĩ được nhiều".
John, 29 tuổi, Philadelphia: "Tôi đã kéo dài cuộc vui và tôi cho là cô ấy cảm thấy điều đó thật tuyệt vời".
Chris, 30 tuổi, Philadelphia: "Giờ thì tôi lại hy vọng cô ấy không muốn làm chuyện này một lần nữa".
Linh Linh

“Sếp đang rất thích tôi…”

Tôi không thiếu thốn gì từ khi sinh ra trên đời. Tốt nghiệp đại học, tôi được bố mẹ lo cho vào một tập đoàn danh tiếng. Ai cũng bảo tôi sung sướng và điều đó đúng. Nhưng càng ngày tôi càng thấy việc vào một tập đoàn làm việc, ở một vị trí nhiều hứa hẹn khiến tôi cảm thấy mình có nhiều ràng buộc không rút được chân ra và sẽ thỏa hiệp…
"Tôi không bất tài sao tôi lại bắt mình thành rẻ mạt?"

Vào cơ quan làm việc 4 tháng tôi mới được mon men lên phòng sếp. Ông là một người cao to và có ánh mắt nhìn cuốn hút ghê gớm. Sau đó ông sắp sếp cho tôi đi công tác cùng, buổi đầu ấy không ngôn ngữ nào diễn tả được niềm vui của tôi vì tôi nỗ lực và được trọng dụng.
 
Và tôi được sếp chú ý thật sự, cái đêm ấy tôi ở bên phòng xếp tài liệu còn sếp ở phòng mình. Đêm sếp gọi tôi “mang cho anh cái khăn ướt”. Tôi tất bật xuống lễ tân hỏi rồi cầm lên. Vào phòng tôi thấy sếp cởi trần ngồi xem ti vi rất hớ hênh… Tôi đưa khăn sếp cầm và kéo tay tôi lại. Thú thực, tôi cũng là người đã từng trải, tôi hiểu được rằng ở cái ánh mắt kia muốn tôi làm gì… Ban đầu tưởng mình sẽ hòa vào nhịp rất vội vã ấy, nhưng được một chút tôi bật dậy và chạy vội khỏi phòng.
Lúc đó tôi nghĩ rằng sếp đã nhiều hơn tuổi bố mình, tôi nghĩ tôi có bất tài đến mức phải là bồ nhí của sếp mới vươn lên được hay không? Tôi còn nghĩ việc cái thân hình nhơ nhuốc kia chạm vào mình sẽ mang đến bệnh tật như thế nào… Tôi đã từ chối.

Hôm sau, sếp có nói với tôi đại ý là “Em là người đặc biệt, tôi cho em cơ hội lần 2”
.
Tôi đem chuyện tâm sự và nhắn tin cùng người chị họ làm cùng cơ quan, chị đã nói với tôi đầy ngoa ngoắt rằng “chị thách mày từ chối mà tồn tại được ở nơi này”. Có một điều như là mặc định rằng: Ai muốn được thu nhập ổn định, muốn lương lên đều đặn, muốn thưởng lễ tết nhiều thì hãy “là bồ của sếp”. Còn không thì cũng chỉ là kẻ sai vặt và hoặc bị “đì” mà không ngóc đầu lên được.
 
Cả đời mình cái gì cũng được chăm lo kỹ lưỡng đến giờ mình “ngã” thì biết phải làm sao? Chỉ là chuyện thỏa mãn sếp như tất cả những người đi trước thì con đường sau này tôi đi chỉ toàn “nhung lụa”. Có lúc mình chẳng cần bộc bạch, hãy lẳng lặng làm và hưởng thụ.
 
Trên ô tô sếp vẫn vui vẻ trêu đùa, “bé có biết cái đồng hồ của anh không?”. Sếp hay nói đến những giá trị bằng tiền bạc và rất thẳng thắn nói về tình dục. Tôi hiểu rằng đôi khi còn có cả những gợi ý về những khoản tiền hàng trăm triệu.
Sếp đang rất thích tôi… Nhưng tôi cũng hiểu được rằng cái thích này cũng chỉ là sự thích tò mò và muốn chiếm đoạt. Như những nhân viên đến trước tôi, rồi họ vẫn trải qua và họ vẫn lấy chồng. Nhưng tôi vẫn băn khoăn, tôi không bất tài sao tôi lại bắt mình thành rẻ mạt?
Theo Vietnamnet