Anh 'mất tích' sau khi làm chuyện ấy

Tôi luôn cố gắng gìn giữ trinh tiết cho tới tận đêm tân hôn. Nhưng chỉ vì một lần 'trót dại', quá mù quáng và tin tưởng vào tình yêu nên tôi đã trao trọn 'đời con gái' cho anh. Tiếc rằng, sau đó, anh nói chưa có kế hoạch gì trong chuyện cưới xin, anh muốn tập trung vào sự nghiệp. Đã một tháng rồi, anh bặt vô âm tín.

Tôi 29 tuổi, mới bước vào mối tình đầu chưa được bao lâu đã cảm thấy bao đắng cay, giằng xé... Khi nói 28-29 tuổi mới yêu, quả thật là rất khó tin với nhiều người. Bản thân tôi cũng không hiểu nổi. Tôi từng thích một, hai người nhưng chỉ là những mối tình đơn phương. Trong mắt người thân, bạn bè và đồng nghiệp, tôi là một người con gái đoan trang, truyền thống, có hình thức ưa nhìn và nhiều người theo đuổi, thế nhưng chưa hợp được ai, tôi luôn tự nhủ "do duyên số chưa đến".
Gần đây, tôi gặp anh-một người "quyết liệt" nhất mà tôi từng gặp. Vì quen nhau chưa lâu nên tôi chưa thực sự tin tưởng vào anh, cũng như tình cảm anh dành cho tôi nhưng rồi anh đã chiếm được tình cảm của tôi. Những lần đi cùng nhau, anh luôn nửa đùa nửa thật về chuyện ấy nhưng với tôi, chuyện quan hệ trước hôn nhân là điều khó chấp nhận được và tôi luôn ý thức việc gìn giữ trinh tiết, phẩm hạnh. Rồi một lần, anh đi công tác về, từ sân bay anh đến thẳng chỗ tôi, lúc đó cũng đã hơn 22 giờ. Anh nói sẽ không về chỗ anh nữa vì đã muộn và tìm một nhà nghỉ gần đó để mai đi làm luôn. Anh muốn tôi lên phòng với anh để cất đồ rồi hai đứa xuống đi ăn đêm vì anh cũng chưa kịp ăn gì. Tôi đã đến nhà nghỉ cùng anh. Lúc đầu, tôi cũng do dự, không muốn lên phòng nhưng cách anh nói và thể hiện tạo cho tôi tin tưởng. "Ừ thì lên phòng một chút" vì thực ra những lần đi cùng anh, chưa khi nào tôi đồng ý về nhà anh hay đến chỗ tôi, tôi luôn ý thức và tránh mọi điều kiện để chuyện ấy có thể xảy ra. Tuy nhiên, ở những chỗ đông người hay quán cafe luôn rất bất tiện để hai người yêu nhau thể hiện tình cảm. Nghĩ thế, tôi đã đồng ý cùng anh lên phòng.
Sau khi tôi và anh lên phòng cất đồ, anh nhất định không xuống để đi ăn như đã nói nữa, rồi cái chuyện mà tôi luôn đề phòng đó đã xảy ra. Một phần tôi không thể chống cự nổi với sức mạnh của anh, một phần tôi cũng có tình cảm với anh. Sau khi mọi chuyện xảy ra, anh mới nói với tôi tất cả những dự định trong sự nghiệp của anh. Anh nói rằng anh rất bận (điều này tôi biết), anh không dự định gì về chuyện cưới xin, ít ra là trong một năm nữa vì anh đang phấn đấu cho hoài bão, cho sự nghiệp của mình. Một cơ hội lớn trong sự nghiệp và danh vọng đang chờ anh, anh đang tập trung vào điều đó. Sau đó, anh không một lần nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm tôi. Tôi đã chủ động nhắn tin nhưng không nhận được hồi âm.
Đã một tháng trôi qua, tôi sống trong tâm trạng giằng xé. Tôi vừa thực sự nhận ra rằng tôi đã yêu anh, tôi nhớ anh, nhớ những lúc bên anh, được anh quan tâm và chăm sóc. Nhưng tôi cũng thấm thía nhận ra sự thật rằng tôi đã gặp một người như thế nào. Điều mà tôi thường thấy trên phim ảnh, báo chí hay từ những người xung quanh rằng đàn ông khi yêu thì hay gắn với tình dục và khi đã đạt được nguyện vọng thì người ta có thể "phủi tay" ra đi. Tôi đau đớn và cay đắng, nỗi đau đớn ấy càng ngày càng lớn hơn. Tôi đau khổ khi nghĩ lại ngày hôm đó. Tôi thấy sao mình khờ dại, ngô nghê đến thế? Tôi thấy oán trách chính bản thân hơn oán trách anh, tôi dại thì tôi phải chịu.
Tôi vẫn đi làm, vẫn cười vui khi gặp bạn bè, đồng nghiệp nhưng trong lòng tôi nặng trĩu một nỗi đau không thể bày tỏ cùng ai. Tôi thấy đau xót khi nghĩ về bố mẹ, các anh chị của tôi, những người luôn tin tưởng ở tôi. Tôi cay đắng khi nghĩ về tương lai, tôi đã và sẽ không còn tự tin để đến với ai được nữa. Từ nhỏ tôi đã nguyện sẽ chỉ trao thân cho chồng của mình nhưng giờ đây, người đó đâu muốn làm chồng của tôi. Lòng tôi rối như tơ vò.
Nguyễn Linh

No comments:

Post a Comment

để lại nhận xét của bạn để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn
=))