Đi tìm hạnh phúc

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường,bố tôi là công nhân của nhà máy cơ khí Quang Trung, đã nghỉ chế độ, ngày ấy vào những năm 1985 đến 1990 nhà tôi nghèo,nghèo lắm.
Tuổi thơ của tôi cũng như bao đứa trẻ khác trôi qua trong nghèo túng đeo đẳng lấy cả gia đình.Nhưng hồi bé thì biết làm gì ngoài chơi đùa ,nhõng nhẽo,đòi hỏi hết thứ này đến thứ khác mà chẳng hay biết một điều:
Một điều là khi bước sang tuổi mới lớn tôi mới nhận ra :Đó là gia đinh tôi quá nghèo,bố mẹ tôi,hàng ngày phải nai lưng ra kiếm tiền nuôi hai anh em ăn học.Có những đêm đói không ngủ được mẹ phải hái lá khoai lang luộc ăn cho đỡ đói.
Khi nhận ra sự thật phũ phàng ấy tôi đã khóc, khóc nức nở thành tiếng ,bao nhiêu nỗi tủi hờn mặc cảm tự ti với những người xung quanh ,với bạn bè trao dâng.Thế đấy ai mà tự chọn cho mình một số phận như ý chứ,có người sinh ra đã được hạnh phúc,có người đến suốt đời vẫn khổ .Sau khi khóc tôi đã ốm ,phải nghỉ học mấy ngày,khỏi phải nói bố mẹ đã phải lo lắng đến mức nào
Sau trận ốm đó suy nghĩ của tôi đột nhiên thay đổi sau khi hiểu rằng hạnh phúc không chỉ của riêng ai, người giàu có chưa chắc đã hạnh phúc
Thời gian sau đó tôi vẫn khóc(đôi lúc thôi)nhưng không phải khóc cho số phận mình mà tôi khóc vì quá thương bố mẹ và vì tôi thật sự có được hạnh phúc,Chắc chắn mọi người không hiểu vì sao tôi thấy hạnh phúc phải không?
Tận đáy lòng mình tôi thương bố mẹ vô cùng, tôi đã cầu nguyện suốt đời chăm sóc cho bố mẹ, tôi cầu ông trời hãy san sẻ tuổi thọ của mình cho bố mẹ để người sống mãi với tôi,tất cả bênh tật của bố mẹ tôi sẽ gánh chịu hết,rồi tôi ước mình sẽ kiếm được thật nhiều,thật nhiều tiền để bố mẹ không phải khổ nữa .Nhưng rồi tôi đã kịp nhận rằng sẽ chẳng có điều ước nào của tôi thành hiện thực cả nếu bản thân mình không tự mình cố gắng cả .
Khi tôi còn nhỏ mẹ đã hỏi tôi :” Nếu mẹ cho con một con cá,và một chiếc cần câu con sẽ chọn cái nào “?.Tất nhiên là lúc ấy tôi chọn con cá?Nhưng sau này khi lớn lên tôi mới thấy mình đã sai lầm,sai lầm là tôi đã chọn con cá, bởi vì nếu chọn con cá chỉ sau 1 hay 2 ngày khi ăn hết cá thì sẽ chết đói, còn nếu chọn cần câu thì sẽ không bao giờ bị chết đói, tất nhiên làm thế nào thì tuỳ thuộc vào mỗi người, câu cá không chỉ là việc chọn vị trí câu, mồi câu mà quan trọng là rèn cho mỗi người ý chí kiên trì nhẫn nại,không nản chí trước khó khăn. Khi tôi nhận ra điều này tôi tự thấy mình như lớn lên , tôi đã bắt đầu biết suy nghĩ biết làm theo những điều mà trái tim tôi nghĩ .
Tuy nghèo nhưng bố mẹ tôi vẫn lo cho chúng tôi ăn học đầy đủ, rồi cái ngày tôi phải đi học xa nhà đã đến.Trời ơi! Không thể tin được là tôi sẽ phải lên thành phố học,học đội tuyển học sinh giỏi quốc gia, nơi đó cách rất xa nhà tôi, rồi đây tôi sẽ phải sống một mình , không có bố mẹ bên cạnh , đây là lần đầu tiên tôi sống xa nhà , bố tôi lo lắng lắm.tôi thì cố tỏ ra là mình đã lớn có thể sống tự lập được rồi để bố mẹ yên tâm hơn ……..
Xa nhà mới thấm thía được nỗi nhớ nhà nó da diết thế nào.Những buổi chiều sương lạnh,chiều mưa hay những lúc ở một mình là nỗi nhớ nhà lại ập đến dường như nó luôn thường trực đâu đó chỉn cần một cơ hội là nó bùng lên ngay lập tức
Hôm ấy là ngày mà tôi nhớ mãi,cả ngày trời nắng gắt mà chiều đến trời bỗng tối sầm rồi mưa rất to ,mọi vật mờ đi trong mưa được một lúc thì tạnh.Một tin bất ngờ mà tôi đã nhận được là mẹ tôi đến thăm ,tôi lao ngay xuống nhà ,chạy ra cổng , một niềm vui sướng tràn ngập trong lòng, rồi mẹ tôi cũng xuất hiện trước mắt tôi với vóc dáng quen thuộc, mới có mấy tuần không gặp mà mẹ tôi già đi nhiều, bàn tay nhăn nheo điểm rõ, đôi mắt trùng xuống trĩu nặng những lo toan,Hai mẹ con nói chuyện một hồi, thời gian trôi nhanh thật mới thế mà đã đến giờ mẹ phải về cho kịp chuyến xe .Mẹ nhìn tôi đầy thân thương “Đình con cầm lấy mấy đồng này mà tiêu , chịu khó ăn uống đừng tiết kiệm quá con nhé “. Tay tôi bủn rủn khi cầm những đồng tiền đó , những đồng tiền mà bố mẹ tôi phải chắt chiu , phải đổ mồ hô và bao công sức mới có được, cổ họng tôi tắc nghẹn” Mẹ ơi! Con không lấy đâu con còn nhiều tiền lắm “ Nước mắt tôi cứ trực để trào ra,tôi cố kìm nén đến khi mẹ quay lưng bước đi …Nồi buồn thương thấm vào tim em đau nhói .
Những chuyến về quê của tôi thăm nhà thật hiếm hoi , mỗi lần được về tôi cảm thấy niềm vui sướng khó tả tràn ngập trong lòng , cảm giác háo hức ,lâng lâng ,rạo rực khi sắp được về nhà thật tuyệt
Về đến cổng , tôi hít một hơi thật sâu ,mùi cỏ cây hoa lá ,mùi đất quê ,rồi mùi lúa chín hoà quyện trong không gian thơm khác hẳn không khí ngột ngạt trên thành phố , thật sảng khoái biết bao.
Kìa bố tôi và em đang ra đón ,tôi vui sướng quá,hạnh phúc quá .Hôm ấy trời mưa bố mẹ đang lo đàn gà con mà bố gây giống không kịp chạy mưa sẽ bị ướt,nhìn thấy tôi mẹ ôm chồm lấy tôi, những giọt nước mắt lăn trên gò má , mẹ xúc động, giọng nói của mẹ đầy xúc động: “Con của mẹ gầy đi nhiều quá” tôi cũng rưng rưng nước mắt ,lúc ấy bố tôi mới bảo : “Để cho con vào rửa mặt chân tay,nghỉ ngơi đã “. Tối hôm ấy cả nhà em quây quần bên cạnh mâm cơm,ngôi nhà nhỏ như ấm áp hơn, tôi đã tìm thấy hạnh phúc , một hạnh phúc thật sự .. Ngày mai khi lên Hà Nội nỗi nhớ trong lòng lại bùng lên khởi đầu cho niềm hạnh phúc của tôi, hạnh phúc khi được trở về nhà , được ở bên những người thân yêu , những giây phút đầm ấm bên gia đình
Cuộc sống thật phức tạp , con người với những lo toan đời thường đã không nhận ra niềm hạnh phúc thực sự bên cạnh mình ,hãy biết trân trọng những giây phút hạnh phúc ấy . Tạo hoá kỳ diệu biết bao, mỗi con người chỉ là một sinh linh nhỏ bé trong cái vòng tuần hoàn của vũ trụ mà thôi, không ai có thể sống được mãi mãi, năm,sáu mươi năm hoặc hơn nữa thì chúng ta lại trở về nơi đã sinh ra chúng ta ,và tôi, tôi cũng vậy, vũ trụ thật rộng lớn nhưng đối với tôi cái lớn lao hơn cả đó là gia đình,bố mẹ và em gái
Giờ đây tôi đã có một cuộc sống thật đầy đủ,thật hạnh phúc, một cuộc sống được tạo nên từ gian khó, từ sự hy sinh, vất vả, gia đình tôi ai cùng biết trân trọng những giá trị ,những giọt mồ hôi nước mắt do chính tay mình làm nên .Bố mẹ ơi ! con yêu bố mẹ lắm con thực sự hạnh phúc được sinh ra trên cõi đời này và được làm con ngoan của bố mẹ”

No comments:

Post a Comment

để lại nhận xét của bạn để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn
=))